giáo sư quá dùng sức
Sức lao động là tổng hợp thể lực và trí lực của con người được sử dụng trong quá trình lao động. Sức lao động khác với lao động. Sức lao động mới chỉ là khả năng của lao động, còn lao động là sự tiêu dùng sức lao động trong hiện thực.
Tin tức - Sự kiện. Điện thoại 024 3858 7346. 024 9999 1988 (Tư vấn tuyển sinh) Fax 024 3563 6775. Email info@thanglong.edu.vn. hopthugopy@thanglong.edu.vn.
Linh Huấn đem hành trang đã để ngoài cửa, mang vào gặp Quy Tông. Quy Tông nói : - Hãy để trước mặt ta! Linh Huấn vâng lời. Quy Tông nhẹ nhàng nói: - Trời lạnh rét, đi đường khéo giữ gìn sức khỏe. Ngay lời nói ấy, Linh Huấn hoát nhiên triệt ngộ. ST.
Quy chế tuyển sinh đại học, cao đẳng ngành Giáo dục Mầm non năm 2022, Bộ Giáo dục và Đào tạo đã quy định rõ ngưỡng đầu vào các ngành đào tạo sức khỏe và sư phạm.
Tiêu cực trong khâu tuyển dụng giáo viên để lại nhiều hậu quả hết sức nặng nề, ảnh hưởng đến tương lai của thế hệ trẻ. Thiết nghĩ, cần có sự điều chỉnh quy định tuyển dụng viên chức, bảo đảm công bằng, khách quan, tuyệt đối không có tiêu cực.
Süddeutsche Zeitung Heirats Und Bekanntschaften Suche. Mở đầu hay kết thúc vẫn là câu chuyện tình yêu, câu chuyện về những vui buồn nhưng lại là tình cảm thầy trò. Có một chút nhún nhường lại mang theo cả sự cưng chiều, liệu tình yêu này có thể bền lâu, có sự hòa hợp bổ khuyết cho nhau. Tôi Thầy, có phải thầy để ý em rồi phải không? Thầy Em nghĩ hay quá nhỉ. Tôi Vậy thầy tới trêu chọc em làm gì? Thầy Trùng hợp tôi có hứng thú. Hơn nữa, tôi cũng không có ý định từ bỏ hứng thú này. Tôi …………………Nguồn Tags Mới cập nhật Fan tương tác Có thể bạn sẽ thích Tổng Tài Hắc Đạo Độc Sủng Tàn Thê 2443 lượt đọc Ai Nói Tôi Kết Hôn 6122 lượt đọc Đành Buông 791 lượt đọc Chính Là Không Ly Hôn 4456 lượt đọc Demonica 618 lượt đọc Phong Hành Trì Thượng 1718 lượt đọc Số truyện 4 Số từ 437696 từ Tham gia 3251 Xem thêmCùng tác giả Ta Không Nói Lời Nào Không Có Nghĩa Là Ta Không Biết Ngôn Tình điểm Thể loại Cổ đại, hài, cung đình, sạch, nữ phẫn nam trang, sư đồ luyếnSố chương 50Convert PoisonicEdit+ Beta Tử LinhThái tử đương triều thích nhất là khi được người khác hỏi cách Lưu tủ sách Phải Mau Lấy Chồng Thôi Ngôn Tình điểm Một tác phẩm hay được viết bởi Mã Giáp Nãi Phù Vân,truyện Phải Mau Lấy Chồng Thôi được đánh giá cao trong dòng truyện ngôntình sắc hiện nay. Mở đầu rằng bạn gả hay là không gả; mẹ bạn ở chỗ Lưu tủ sách Tam Sơ Ngôn Tình điểm Nội Dung Truyện Tam SơMỗi ngày một tin tức giải tríHôm nay tung cho mọi người ba tin cực sốc1. Chủ tài khoản weibo làm đẹp với mười hai vạn fan, bình thường cực kỳ ít Lưu tủ sách Truyện đề cửĐô thị 「Kỳ Huyễn」Thiên Tài Triệu Hồi Sư 「Tiên Hiệp」Tiên Tuyệt 「Tiên Hiệp」Vạn Đạo Long Hoàng 「Trò Chơi」Chuông Gió 「Võ hiệp」Ta Muốn Làm Thiên Đao 「Đô Thị」Giậu Mồng Tơi Năm Ấy 「Huyền Huyễn」Phi Thăng Chi Hậu 「Tiên Hiệp」Cầm Đế 「Tiên Hiệp」Ma Long 「Tiên Hiệp」Phong Nghịch Thiên Hạ
Chắc hẳn bạn đọc yêu thích truyện đã quá quen thuộc với hình ảnh những câu chuyện đầy bá đạo, phúc hắc; những câu chuyện mang theo âm hưởng có chút ngược lại thấm đẫm tình cảm, vẫn là yêu thương, vẫn là những thăng trầm mà mỗi người đều phải vượt qua. Truyện Giáo Sư Quá Dùng Sức là một truyện với mô típ đầy ấn tượng ấy, đặc sắc lại mang nét cuốn hút riêng. Mở đầu hay kết thúc vẫn là câu chuyện tình yêu, câu chuyện về những vui buồn nhưng lại là tình cảm thầy trò. Có một chút nhún nhường lại mang theo cả sự cưng chiều, liệu tình yêu này có thể bền lâu, có sự hòa hợp bổ khuyết cho nhau. Tôi Thầy, có phải thầy để ý em rồi phải không? Thầy Em nghĩ hay quá nhỉ. Tôi Vậy thầy tới trêu chọc em làm gì? Thầy Trùng hợp tôi có hứng thú. Hơn nữa, tôi cũng không có ý định từ bỏ hứng thú này. Tôi ………………… Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì ? Cô và anh mãi cứ như thế này sao? Truyện Giáo Sư, Quá Dùng Sức! sẽ nói cho bạn biết, bạn cũng có thể tìm đọc những truyện khác cùng thể loại như Giao Dịch Hàng Tỷ Tà Thiếu Xin Dùng Chậm , Thiên Tài Bảo Bối Tổng Tài Không Được Đụng Mẹ Ta , Vợ Trước Của Tổng Giám Đốc Máu Lạnh ,... Chúc bạn có những giây phút vui vẻ khi đọc truyện Giáo Sư Quá Dùng Sức! Mới Cập Nhật Có Thể Bạn Cũng Muốn Đọc Ta Không Nói Lời Nào Không Có Nghĩa Là Ta Không Biết Mã Giáp Nãi Phù Vân Tam Sơ Mã Giáp Nãi Phù Vân Tình Cảm Có Trước Đến Sau, Nhưng Tại Sao Ngươi Vẫn Luôn Đến Trễ Một Bước? Một người nào đó Dọa Vương Gia Trạm Thanh Chung Cư Hạnh Phúc Kiều Mạt Nhi Thí Chủ Mau Tỉnh Lại Bích Tình
“Kỳ Nguyệt, nghe nói thân thể em không khỏe?” Tô Tín quay đầu nhìn tôi, đôi chân mày đẹp nhiếu lại nhẹ nhàng mắt anh thâm thúy không đáy như nhìn thấu tôi đang suy nghĩ gì, tôi nháy nháy mắt vô cùng xấu hổ. Tôi vội vàng né tránh ánh mắt anh ta, trừng mắt nhìn Tân Hân đối thoại bằng mắtTôi Sao cậu mang anh ta đến đây?Tân Hân Chỉ là ngẫu nhiên gặp thôi, làm sao tớ biết trùng hợp Khinh bỉ cậu, khinh bỉ cậu!Tân Hân Khinh bỉ tớ cũng vô dụng, là cậu tự đào hố rồi nhảy vô, liên quan cái rắm gì đến Được lắm, đừng trách nhìn sang Tô Tín xấu hổ cười cười, đảo đảo ngón cái, “Thầy Tô, thật sự hôm nay em không có gì không thoải mái hết, do cãi nhau với Tân Hân, cô ấy trả thù em nên sáng nay không có gọi em dậy, sự thật là do em ngủ quên.”Tân Hân ngồi đối diện tay gắp miếng sườn run dừng một chút rồi nói tiếp “Lúc sau cô ấy cảm thấy mình thật quá đáng, khi nghe thầy hỏi về em, sợ bị em nói ra sự thật nên có nói dối một chút, mọi người đều là bạn tốt của nhau sẽ không trả đũa lẫn nhau.”Tôi đặc biệt tặng thêm cho anh một nụ cười rất tươi, nhìn anh ta sửng sốt một chút rồi hắng giọng, mất tự nhiên quay mặt sang chỗ khác, lịch sự uống miếng gia anh, muốn cười thì cười đại đi.“Lần này cho qua đi, về sau nhớ đi học đúng giờ, không được viện lý do nữa.” Anh cầm đũa gõ gõ cái đĩa, ra vẻ đứng đắn nói một câu như vậy.“Dạ dạ.” Tôi cười nịnh nọt, anh giả bộ thì tôi cũng giả đó, bốn người chúng tôi ăn cơm như quỷ đói đầu thai. Ông thầy Tô Tín ăn uống rất thong thả tao nhã, liếc nhìn anh ta trong lòng tôi càng khinh bỉ thêm vài phần. Gạo bóng cơm trắng mang đậm phong cách Tổ quốc Trung Hoa như vậy mà anh ta lại ăn như đồ Tây, đúng là cao sang, đúng là tên bán cái tên mặt người dạ thú, lưu manh giả danh tri thức thế mà lại mê hoặc rất nhiều đồng bào nữ sinh. Quả thật, đây là bữa ăn đầu tiên mà tôi cảm thấy buồn bực như không tài nào nuốt nổi bữa cơm này, buông đũa. Tân Hân ngẩng đầu nhìn tôi, ánh mắt như nhìn người ngoài hành tinh. Có cần thiết khoa trương như vậy không?Lúc này Tô Tín cũng đã ăn xong, đồ ăn trong đĩa anh ta còn dư nhiều hơn tôi, lấy khăn ướt lau miệng, sau đó gõ nhẹ mấy ngón tay lên bàn, một chút cũng không có ý định muốn đi.“Kỳ Nguyệt.” Anh ta đột nhiên kêu dự đoán được anh kêu mình, tôi sửng sốt rồi vội vàng cười hỏi “Thầy Tô, có chuyện gì ạ?”“Buổi học sáng hôm nay phải làm sao?”Sao lại tiếp tục chủ đề này vậy, anh không phiền sao? Tôi thật lòng muốn nói với anh như vậy, nhưng chỉ trách tôi không có can đảm, đành phải nhu thuận mỉm cười trả lời “Dạ, em sẽ bổ sung sau ạ.”“Uhm….” Anh nheo lại đôi mắt, suy tư một hồi rồi nhìn sang Tân Hân hỏi “Chiều nay các em có tiết không?”Tôi đột nhiên có dự cảm không tốt.“Tiết 7, 8 không có ạ.” Tân Hân lập tức trả lời.“Tốt lắm, Kỳ Nguyệt chiều nay em đến văn phòng tôi, khu Dật Phu N406.”Dứt lời, anh đứng dậy, bưng đĩa rời đi cũng không quay đầu lại. Động tác liền mạch lưu loát, không cho tôi chút níu kéo con đừng đứng lên trợn mắt với Tân Hân.“Cậu! Đồ chết tiệt, dám hại tớ!”Tân Hân tránh xa tôi, hai hàng lông mi như giương cung, lạnh giọng nói “Không biết ai hại ai trước, mà thiệt là tiết 7, 8 chúng ta không có học.”“Cậu có lòng quá ha, vừa thấy Tô Tín làm phiền tớ thì không màng gì tới tình chị em hứ.” Tôi tức giận, hừ nhẹ cầm chiếc đũa chọc chọc vào lũ cơm thừa.“Cậu mới có lòng đó, thầy Tô muốn đẹp có đẹp, muốn đạo đức có đạo đức. Thời bây giờ làm gì còn thầy nào chịu nhận dạy bù riêng cho sinh viên đâu.”“Anh ta dạy bù? Vừa nhìn là biết không có ý tốt rồi, tớ như cá mắc cạn, chui đầu vào lưới.”“Cậu thật không hiểu gì hết, người ngoài nhìn cũng biết thầy Tô có lòng biết bao nhiêu. Tớ thấy cậu suy nghĩ nhiều quá rồi, anh ta sẽ không có ăn cậu đâu, văn phòng đó không phải là nhà tắm, cậu mong chờ cái gì!” Tân Hân cất cao giọng, ánh mắt ghét bỏ đánh giá tôi từ trên xuống.“Cất cái ánh mắt kia đi.” Tôi hung hăng cắm chiếc đũa xuống, lòng đầy căm phẫn nói “Nếu chiều nay tráng sĩ một đi không trở lại thì các cậu phải nhớ thay tớ chăm sóc chồng’ tớ cho tốt, lau màn hình thật kỹ, siêng năng quét bàn phím, biết chưa?”Phụt, haha haha –Lâm Tĩnh nãy giờ ở một bên nghe nói nhịn không được cười sặc sụa.●●●●●●Buổi chiều sau giờ học, tôi đang cân nhắc đem vài cuốn sách, dưới ánh mắt cổ vũ của Tân Hân và Lâm Tĩnh lê lết từng bước đến khu Dật Dật Phu là nơi làm việc của thầy hiệu trưởng, bên ngoài trang trí rất thanh tao, cực kì yên tĩnh. Tôi nhìn mình trên mặt đá hoa cương một hình ảnh cao gầy cực kì bi thương, đột nhiên cảm thấy bản thân mình thật thê lương. Rất nhanh tình cảnh thê lương này biến thành nôn nóng, đơn giản là tôi không tìm được phòng N406 ở học chúng tôi dù phòng học hay phòng làm việc đều phân chia nam bắc, S là viết tắt của south còn N là north, sinh viên và giảng viên đều gọi là S hoặc N, cả phòng học và văn phòng đều có ký tự S hoặc N để không đi không có gì to tát, nhưng ma xui quỷ khiến tôi đột nhiên quên mất N là phía bắc lại đi về phía nam. Nhất định là Tô Tín làm tôi cảm thấy áp lực quá lớn, xảy ra bi kịch thật là bi ai. Lúc học trung học tôi dù gì cũng là nữ sinh chuyên Anh tài năng, lúc này tôi phát hiện có một bóng dáng cao to mặc áo sơ mi trắng đang chuẩn bị quẹo lên lầu, tôi vội vàng vỗ vai vị anh em này.“Làm phiền bạn cho tôi hỏi chút, phòng N406 nằm ở đâu vậy?”“Kỳ Nguyệt?”Ai? Tôi vội vàng nhìn lên người đó. Chàng trai trước mắt tuấn tú, trẻ tuổi đôi mắt màu nâu nhạt hơi cong cong. Tôi không chắc chắn lắm nhưng vẫn theo bản năng nói tên “Tô….Minh Á?”“uh, là tớ, mà cậu tìm N406 làm gì?”Chỉ gặp qua có một lần nhưng chàng trai này nói xong liền nở nụ cười, sinh động giống như tất cả mùa xuân đều tồn tại trong lòng.●●●●●●“Nói như vậy là cậu mang cơm chiều tới cho thầy Tô?”“Uh.” Tô Minh Á nâng nâng hợp cơm trong tay sóc cho bữa tối, qua xem xét Tô Minh Á quả nhiên bản chất là một thụ thật sự. Trong nhát mắt tôi quên mất sự kiện lạc đường hồi nãy, lòng như tỏa ra vầng màu hồng, tò mò hỏi “Giờ này vẫn còn sớm, những thứ này đều là cậu làm sao?”Tô Minh Á cười nói “Tớ nào biết làm. Vừa rồi anh họ gọi về nói chiều nay không về ăn cơm, dì sợ anh ở trường ăn không ngon nên làm bảo tớ mang tới.”Trong giây lát tôi ý thức được một hiện thực tàn khốc, đồng chí Tô Tín không về nhà ăn cơm, thì ra nah ta đã chuẩn bị mọi thứ, chuẩn bị cuộc chiến đấu dài hạn với tôi? Trái tim tôi chợt đóng băng.“Đến rồi.” Tô Minh Á dừng lại, mở cửa nhìn xung quanh văn phòng, không thấy bản mặt đáng ăn đòn của Tô Tín kia, chỉ có một bà cô trung niên ngồi phía sau chồng sách cười cười với Tô Minh ta không có ở đây, tinh thần đang xuống dốc đột nhiên tăng ga lên lại rồi chợt, bà cô kia ánh mắt sáng rực lên, kéo ra nụ cười khoa trương, kéo tới da mặt hiện ra rất nhiều nếp nhăn.“Ngốc, đứng ở cửa làm gì, vào đi.” Phía sau âm thanh Tô Tín truyền vào dễ nghe như tiếng ánh trăng rơ xuống đất, nhưng mà vào tới tay tôi lại như thần chết vẫy vội vàng quay đầu lại “Mời thầy vào trước.”Anh ta buồn cười lườm tôi, con ngươi sáng bóng, đi vào bên trong, tôi vội vàng ôm đống sách hấp ta hấp tấp đuổi ta cầm theo bình thủy, có cơm no áo ấm xem ra là muốn cùng tôi đại chiến lâu dài đây. Trước tiên anh rót miếng nước sôi vào chén bà cô kia, bà cô đó nhất thời thụ sủng nhược kinh đứng lên được đối tốt đến mức kinh ngạc.“Làm phiền thầy Tô rồi.”Thầy Tô, thầy Tô, Tô cầm thú thì có, tôi khinh thường rủa anh ta cực nhỏ. Tiếng phát ra không lớn, quỷ khiến sao mà lỗ tai của hai người lại vô cùng nhạy bén, cả hai cùng quay lại nhìn cô liếc tôi một cái, ý vị sâu xa nói “Thầy Tô hôm nay là ngày đầu tiên đi làm mà nữ sinh tới hỏi các vấn đề nhiều không dứt.” Bà cô đặc biệt nói hai chữ nữ sinh’ nhấn kiếp, bà nghĩ rằng tôi muốn tới đây phá hoại thế giới của hai người sao, là tên Tô cầm thú kia chủ động tới tìm tôi. Con bà nó, tôi…..tôi…..tôi mặt Tô Tín không thay đổi nhìn tôi chăm chú một hồi, hạ hai hàng lông mi, tròng mắt thâm thúy không đáy. Tôi khẩn trương nuốt nước bọt. Anh ta có vẻ thích nét mặt này của tôi, vui vẻ cười, nhìn về Tô Minh Á phía sau tôi, chỉ chỉ cái bàn nói “Minh Á để cơm ở đây đi.”“Dạ.” Tô Minh Á để hộp cơm lên bàn, cười nói “Cái này là dì xuống bếp nấu, dì sợ anh không quen ăn trong trường nên dặn em nói với anh nhất định phải ăn hết tất cả.”“Uh.” Anh ta nhìn Tô Minh Á, giọng nói ôn nhu đáp tượng này, thật kích thích nha, thỏa mãn một cô gái hủ nữ như tôi đây. Thoáng chốc, tôi cảm thấy hôm nay tới đây cho dù có chịu bao nhiêu cực khổ đi nữa cũng con mẹ nó đáng giá!Hai người bọn họ bắt đầu nói chuyện việc nhà, đem ta để sang một bên. Các người cứ coi như không có tôi đi, nhìn hai người cũng đủ để tôi mãn nguyện nhiên là cái ước mơ nhỏ nhoi này của tôi không bao giờ thành hiện thực, Tô Minh Á ngồi được một lát thì đứng dậy ra về, tôi mất mác nhìn về cậu ta đi ra cửa, cậu ấy như nhớ lại cái gì, quay lại nhìn tôi hỏi “Kỳ Nguyệt số điện thoại của cậu là gì?”“Hả?” Tôi ngẩn ra.“158*******”” Không đợi tôi nói ra, Tô cầm thú của chúng ta đã thay tôi đọc lèo lèo, anh ta vô cùng vô tôi nói thêm “Bạn học Kỳ Nguyệt không nhớ được số điện thoại của mình.”Tô Minh Á sửng sốt một lát rồi lập tức mỉm cười, ghi nhớ dãy số, lắc lắc điện thoại nói với tôi “Lần sau liên lạc.”“Uhm.” Tôi cũng cười với cậu ấy, phải biết rằng, sức chống cực của tôi đối với các thiếu niên đẹp trai luôn luôn bao giờ cũng bằng thêm một chú đẹp trai xuất hiện thêm bên cạnh chàng thiếu niên này thì tôi khẳng định giá trị lúc bấy giờ là Minh Á xoay người đi về, tôi quay người lại liền gặp phải gương mặt xinh đẹp của Tô Tín, tôi duy trì nụ cười cúi thấp đầu. Anh ta chưa nói cái gì, đưa cho tôi cái ghế dựa kiu tôi ngồi xuống, tiện tay lấy mấy quyển sách trong lòng tôi lật lật ra Tín xem thật lâu, cho đến khi tôi thấy buồn ngủ ngáp một cía anh ta mới đóng lại mấy quyển sách đó rồi nói “Kỳ Nguyệt, sao tôi cảm thấy mấy cuốn sách này của em so với lúc mua còn mới hơn.” Anh ta gõ gõ lên bề mặt cuốn sách không nhuốm chút bụi trần.“Thầy khen lầm rồi.” Tôi ung dung loại mặt dày này không phải chỉ mình Tô Tín làm được, tôi cũng có khả năng đó không những vậy mà còn diễn tốt hơn khi nghe xong, anh ta tựa tiếu phi tiếu nhìn tôi, đôi mắt nhíu lại giống y hệt con hồ ly giảo hoạt, ngàn lần nguy hiểm. Mỗi lần nhìn anh ta nhíu lại thì trái tim nhỏ của tôi lại hồi hộp. Nếu mà gặp tình trạng này hoài chắc tôi sẽ suy tim mà chết sớm mất.“Kỳ Nguyệt…” Anh ta lại chậm rãi mở vẫn chăm chú nhìn anh ta, đợi anh nói tiếp, anh nói đi, cho dù nói cái gì đi nữa tôi cũng chịu đựng nhiên là những lời mà Tô cầm thú nói không phải người thường có thể chấp nhận được, nghe xong lời anh ta nói tôi xém chút nữa vì kìm nén nội thương mà hộc máu quên ta nói “Hình như một chút tinh thần em cũng không có, là thầy làm không tốt, để cho Minh Á đi, có phải vì vậy mà em không vui?”Hết chương 3
Reads 21,731Votes 322Parts 46Complete, First published Feb 14, 2019Table of contentsThu, Feb 14, 2019Thu, Feb 14, 2019Thu, Feb 14, 2019Thu, Feb 14, 2019Thu, Feb 14, 2019Thu, Feb 14, 2019Thu, Feb 14, 2019Thu, Feb 14, 2019Thu, Feb 14, 2019Thu, Feb 14, 2019Thu, Feb 14, 2019Thu, Feb 14, 2019Thu, Feb 14, 2019Thu, Feb 14, 2019Thu, Feb 14, 2019Thu, Feb 14, 2019Thu, Feb 14, 2019Thu, Feb 14, 2019Thu, Feb 14, 2019Thu, Feb 14, 2019Thu, Feb 14, 2019Thu, Feb 14, 2019Thu, Feb 14, 2019Thu, Feb 14, 2019Thu, Feb 14, 2019Thu, Feb 14, 2019Thu, Feb 14, 2019Thu, Feb 14, 2019Thu, Feb 14, 2019Thu, Feb 14, 2019Thu, Feb 14, 2019Thu, Feb 14, 2019Thu, Feb 14, 2019Thu, Feb 14, 2019Thu, Feb 14, 2019Thu, Feb 14, 2019Thu, Feb 14, 2019Thu, Feb 14, 2019Thu, Feb 14, 2019Thu, Feb 14, 2019Thu, Feb 14, 2019Thu, Feb 14, 2019Thu, Feb 14, 2019Thu, Feb 14, 2019Thu, Feb 14, 2019Thu, Feb 14, 2019GIÁO SƯ, QUÁ DÙNG SỨC Tác giả Mã Giáp Nãi Phù Vân Số chương 46c 44c + 2 kết Converter ngocquynh520 Editor Băng Châu Giới thiệu Tôi Thầy, có phải thầy để ý em rồi phải không? Thầy Em nghĩ hay quá nhỉ. Tôi Vậy thầy tới trêu chọc em làm gì? Thầy Trùng hợp tôi có hứng thú. Hơn nữa, tôi cũng không có ý định từ bỏ hứng thú này. Tôi ..................... p/s mình đăng vì mục đích đọc offline cá nhân, chưa có sự cho phép của editor, nếu editor có thấy bài thì cho mình xin lỗi vì sự mạo muội này3diendanlequydon
Trước giờ bắt đầu đại hội thể dục buổi chiều, hội trưởng kéo tôi lại phê phán tôi trước mặt các hội viên, nguyên nhân chính là đi chơi bỏ rơi nhiệm đám hội viên ngồi đó cười ngu ngốc nhìn hội trưởng phun nước miếng, tôi ước gì bây giờ mình có cái dù ở đây.“Kỳ Nguyệt, biểu hiện của cô làm tôi quá thất vọng, buổi sáng đi phát đồ cho mọi người không hoàn thành rồi. Buổi chiều không cho đi kiểm tra xung quanh nữa! Chờ đến cuối giờ đi phục vụ nước suối khăn lông cho các vận động viên, hội chúng ta buổi chiều có ai thi đấu?”Có vài thành viên giơ tay lên, hội trưởng nhìn xung quanh rồi chỉ vào Cố Hành Chỉ nói “Tiểu Cố à, buổi chiều thi cái gì?”“1600m nam.”Tôi âm thầm rơi lệ trong lòng, người gì vậy, chẳng những bên ngoài biến thái mà ngay cả sinh lý cũng biến thái như vậy.“Uh, sức lực rất tốt.” Hội trưởng nghiêm mặt lại nhìn sang tôi “Kỳ Nguyệt, buổi chiều cô phải chú ý chút cho tôi.”Tôi vội vàng gật đầu “Đã biết, hội trưởng an tâm.”Buổi chiều tôi đi mua 8 chai nước về, đứng trên khán đài nhìn ra xa cảm tưởng tôi giống như một pho tượng điêu khắc. Tân Hân và Lâm Tĩnh ngồi kế bên ăn vặt, chắc là Tân Hân ghét tôi lắm hay sao àm cứ đạp đạp chân tôi nói “Kỳ Nguyệt cậu ngồi xuống được không? Cản chúng tớ coi mấy anh đẹp trai nè.”Tôi hất chân cậu ấy ra “Toàn mấy tên cơ bắp có gì đẹp?”Lâm Tĩnh chen miệng vào “Tiểu Bạch người ta không có thịt, dì Tân khao khát muốn nhìn thấy thịt, cậu hãy thông cảm đi.”Tân Hân “Anh Lâm Tĩnh, đừng cho rằng tớ không nghe ra hàm ý trong câu nói của cậu, tớ không phải Kỳ Nguyệt.”Tôi ngồi xuống, ánh mắt như muốn giết chết hai cậu ấy “Tại sao đem hết mọi tội lỗi lên đầu tớ?”Tân Hân vừa tính nói gì đã có thông báo cuộc thi 1600m nam sắp bắt đầu, tôi vội vàng nhảy dựng lên, cầm mấy chai nước chạy tới thu mát mẻ, tôi chạy đến chỗ đó, Cố Hành Chỉ đang khởi động bên cạnh cậu ta có mấy cộng tác viên nữ và đám bạn của cậu ta, một nữ sinh nhìn thấy tôi kêu to “Nhanh lên đi, sắp đên phiên Cố Hành Chỉ rồi!”Tôi vội vàng đưa nước và khăn lông cho cậu ta, Cố Hành Chỉ cầm lấy nhỏ giọng nói “Cám ơn.”Một nữ sinh lễ phép cười với tôi “Đàn chị, chị chạy theo đi.”Tôi trợn to hai mắt “Tôi?”“Uhm, không lẽ chị để bọn em chạy theo, bên bọn em đang đến kỳ sinh lý.”Tôi im lặng nhìn bọn họ, chẳng lẽ một lần dì cả đến là nguyên một bầy sao, nếu dì cả làm các người không có sức như vậy sao lúc nãy tôi đến các người đã la hét ầm ĩ như thế?Nhưng ai biểu tôi là đàn chị của bọn họ làm gì, không thể so đo với bọn họ thì phải đồng ý lúc Cố Hành Chỉ ra sân, tôi nhanh chóng lấy một chai nước suối, khởi động tay Hành Chỉ cau mày nhìn tôi, hỏi “Kỳ Nguyệt, cậu được không?”“Sao không được….đừng xem thường người khác.”Người phụ trách nổ súng là cô dạy thể dục, cô nhìn tôi trêu ghẹo “Kỳ Nguyệt, không ngờ em không giỏi sống sót trong nước mà bây giờ chuyển qua mặt đất rồi ha?”“Cô giáo, mong được phúc của cô.”Cô cười lớn, to giọng nói “Mỗi người đều có vị trí và chức trách riêng…………chuẩn bị……..”10 nam sinh trên đường chạy ngồi xổm xuống, chuẩn bị tư thế sẵn sàng.“Pằng!” tiếng súng vang lên, tôi còn chưa kịp định hình thì mọi người đã lao vun vút, cô giáo la lên “Kỳ Nguyệt, chạy đi, tại sao phản ứng lại chậm chạp y như trong nước vậy.”Tôi rất ấm ức nhanh chân đuổi theo, Cố Hành Chỉ chạy không quá nhanh, khoảng thứ 5 6 gì đó, tôi chạy đến bên cạnh cậu ta cười ha hả hỏi “Ổn chứ?”Cậu ta nghiêng mắt nhìn tôi nói “Không có cảm giác.”Chạy một hồi cổ chân tôi hơi đau một chút, nhìn Cố Hành Chỉ bên cạnh sắc mặt không hề thay đổi, gương mặt vẫn trắng nõn như cũ. Tôi đi bộ ngoài sân đột nhiên vang thoại vang lên, tôi lấy ra xem là Tân Hân gọi.“Kỳ Nguyệt, thầy hướng dẫn gọi cho tớ nói có việc tìm cậu.”Tôi bực bội “Thầy ấy tìm tớ có chuyện gì?”“Tớ có hỏi mà thầy ấy nói cậu đến sẽ biết.”Tôi vội vàng chạy đi khiến hội trưởng phải nhờ một người khác chạy theo Cố Hành Chỉ, hội trưởng không hề vui vẻ chút nào, tôi giải thích nguyên nhân cho anh ta, cũng không còn cách khác phải để cho tôi đi đi đến khu Dật Phu, không hiểu sao tôi có cảm giác có chuyện không tốt xảy trong phòng làm việc của thầy hướng dẫn có nhiều tiếng cười đùa của mấy thầy cô khác, tôi đẩy cửa vào mọi người đều dừng lại nhìn tôi bằng ánh mắt kỳ mặt thầy hướng dẫn có chút phức tạp, kêu tôi ngồi xuống ghế bên cạnh, tôi cũng nghe lời làm ngồi xuống thầy gõ gõ bàn hỏi “Kỳ Nguyệt, em có nhớ lần trước đi chơi xuân ở Dương Châu tôi có nói với em cái gì không?”Tôi suy nghĩ một hồi cũng không nhớ được, hỏi lại “Nói cái gì?”“Tôi nói, quan hệ của em và thầy Tô không bình thường.”“À, có chuyện gì?”“Tôi chỉ muốn xác nhận với em, có đúng thật là quan hệ không bình thường hay không?”Thật ra thì lúc bước vào đây tôi đã đoán được 8 9 phần có liên quan đến Tô Tín, tôi bình tĩnh trả lời “Dạ, đúng vậy.”Phía sau thầy hướng dẫn còn có một phụ nữ trung niên, mái tóc xoăn nhìn sơ rất là lão luyện, cô ta cười híp mắt với tôi hòi “Học trò Kỳ Nguyệt?”“Dạ, là em.”Giọng nói bà cô vẫn chầm chậm “Tôi là chủ nhiệm phòng giáo vụ của trường, thật ra thì năm nhất tôi đã chú ý đến em và thầy Tô, bởi vì có một số ít sinh viên phản ánh với tôi. Lúc ấy tôi vẫn giữ thái độ im lặng, lặng lẽ theo dõi quá trình, mà bây giờ xem ra tình cảm của học trò Kỳ Nguyệt và thầy Tô đã tạo ảnh hưởng không tốt cho trường.”Tôi không nói gì hết, nói thật, tôi hoàn toàn không nhìn ra có ảnh hưởng gì không tốt.“À, đúng rồi.” Bà cô sửa giấy tờ trên tay lại, rút ra mấy tờ đưa cho tôi “Đưa là thư ẩn danh của sinh viên gửi đến cho tôi, em xem một chút.”Tôi nhận lấy, nhìn nhìn là hình ảnh lúc sáng Tô Tín nắm tay tôi, anh nhìn tôi mỉm cười, còn tôi thì đang vui vẻ nhảy nhót dưới khán cái nhà ai mà chụp hình đẹp vậy, trong lòng tôi cảm thấy ấm áp, không ngờ tôi và Tô Tín lại xứng đôi như vậy.“Học trò Kỳ Nguyệt?” Bà cô gọi tôi “Xin hỏi em cúi đầu cười khúc khích là có ý gì?”Tôi nhanh chóng nghiêm túc “Khụ, em không cười.”“Vậy thì tốt, nửa tiếng trước tôi đã gọi điện cho gia đình em rồi, chắc là sắp đến, chờ mọi người tới đầy đủ chúng ta sẽ thảo luận phương pháp giải quyết chuyện này.”“hả?” Tôi kinh ngạc.“Uh, nhìn xem, có phải mẹ em không, bà ấy đến.”Tôi quay đầu lại, thấy mẹ đang hùng hổ đẩy cửa đến bên cạnh tôi, tức giận hỏi “Nguyệt Nguyệt, con lại vi phạm chuyện gì?”Chủ nhiệm đứng lên, bắt tay mẹ “Chị khỏe chứ, chắc chị là mẹ của Kỳ Nguyệt?”“Đúng vậy, xin hỏi con gái tôi có chuyện gì?”Chủ nhiệm gật đầu, kêu tôi đưa mấy tờ giấy cho mẹ, mẹ vừa nhìn đã cười lên “Aizza, chụp đẹp đó, đúng là xứng đôi.”Mẹ nói “Con rể và con gái tôi chụp hình chung có vấn đề gì sao?”Chủ nhiệm cảm thấy có chút mơ hồ không hiểu được, hỏi “Đợi chút, tôi muốn nói chính là chuyện này, con gái chị yêu đương với thầy giáo chị không có ý kiến gì sao?”Mẹ mở to hai mắt “Ý kiến gì?”Chủ nhiêm xoa trán, cau mày “Tôi muốn nói, con gái chị yêu đương với thầy giáo đã tạo ảnh hưởng không tốt cho trường.”Tôi im lặng đứng giữa hai nugời, chủ nhiệm cô không thể đổi lời thoại được tôi không thể hiểu nổi nữa “Có ảnh hưởng gì, mấy tuần trước tôi đã gặp, lần này gặp lại, bầu trời vẫn xanh, nước vẫn trong, tinh thần cũng sảng khoái, mà hình như trường đang tổ chức đại hội thể dục thể thao tôi thấy bọn nhỏ đang rất vui vẻ.”“Uh, đúng vậy, sinh viên trường chúng tôi đều rất ưu tú, chính xác là trường đang tổ chức đại hội thể dục……..” chủ nhiệm bắt đầu rối rắm “Không không, mục đích hôm nay không phải là nói chuyện này, chị có biết rất nhiều sinh viên phản ánh với tôi về chuyện tình của con gái chị và thầy Tô đấy.”“Tôi đoán chắc bọn nhỏ là con gái rồi, chắc là ghen tỵ con gái tôi tìm được người đàn ông tốt như vậy? Chỉ có con gái mới có thể ganh tỵ như thế? Còn không thì là chính bản thân chủ nhiệm rồi?”Các thầy cô hướng dẫn khác đều che miệng cười khúc nhiệm tức giận, ném giấy tờ lên mặt bàn “Đúng là mẹ nào con nấy, khó trách con gái cũng đi quyến rũ thầy giáo!”Mẹ tôi cũng nổi giận “Tôi đây cũng không ngờ một chủ nhiệm giáo vụ mà buông lời sĩ vả người khác như vậy!”Bà cô chủ nhiệm đưa tay túm tóc mẹ tôi “Tôi không thể nhịn được nữa, cái bà điên này.”Mẹ né qua một bên rồi đẩy bà cô chủ nhiệm về phía trước, bà cô ngã xuống đất. Mấy thầy cô khác lật đật kéo bà cô vỗ vỗ tay, cười nói “Ai yo, quỳ xuống cũng vô dụng thôi, tôi sẽ không đem con rể nhường cho cô~!”
giáo sư quá dùng sức